Y sinh học. phương pháp giúp trường sinh bất tử. – Liệu pháp gen. Bạn có thể tạo ra một làn da chống đạn, không bao giờ có thể bị tổn thương nhờ phương pháp cấy ghép tế bào protein của tơ nhện vào gen gốc của mình. Phương pháp này sẽ có tác dụng bất tử vật lý Con người không thể trường sinh bất tử. Hiện tượng “co mép lề” ADN cho đến nay vẫn chưa có nghiên cứu nào lý giải được rõ ràng. Nhà khoa học Barbara Mc Clintock khi nghiên cứu về ngô đã thấy rằng nhiễm sắc thể trở nên không ổn định một cách lạ lùng khi chúng bị Tất cả những trường hợp luôn có thể xảy ra ấy đều cần đến thuốc. Tuy nhiên, khát khao của viên thuốc chữa bệnh đã không còn giới hạn mà người ta muốn tìm đến cả những liều thuốc bất tử. Ge Hong - một nhà giả kim sống ở thế kỷ thứ 4 đã chế tạo ra một bài thuốc được "quảng cáo" là sẽ giúp con người trường sinh bất tử gồm não khỉ và các loại thảo mộc. Ông nói rằng nếu sử dụng phương thuốc này thường xuyên thì con người có thể sống đến 500 năm. Bí ẩn bình cổ 2.000 năm chứa "thuốc trường sinh" huyền thoại ở Trung Quốc thời cổ đại. Khám phá- . Ban đầu, nhiều chuyên gia khảo cổ cho rằng chất lỏng chứa trong bình cổ được tìm thấy dưới cổ mộ 2.000 năm tuổi là rượu, nhưng hóa ra nó lại là "thuốc trường sinh" thời cổ đại ở Trung Quốc. Nguồn: http://www.scaryforkids.com/elixir-of-life/Official fanclub: UniCorn (OFFICIAL Fanclub Của Chị Bibimbap Bắp - UniCorn) https://www.facebook.com/groups 0VvE. TRƯỜNG SINH BẤT TỬ +++ I. SUY NIỆM LỜI CHÚA Chúng ta đọc Ga 6,37-40 ” Ai tin vào Người Con, thì được sống muôn đời, Và Ta sẽ cho họ sống lại ngày sau hết”. II. MỘT CÔNG LỆ PHỔ QUÁT. Kinh nghiệm hằng ngày cho chúng ta thấy mọi người giầu nghèo sang hèn, giỏi dốt, ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ điều gì, thì rồi cũng có ngày phải rời bỏ cõi đời này để trở về với thế giới bên kia, vì đây là án lệnh của Thiên Chúa đã ra cho loài người sau khi nguyên tổ Adong Evà sa ngã phạm tội ”Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về bụi đất”St 4,19. Thánh Phaolô cũng triển khai tư tưởng ấy trong thư gửi cho tín hữu Côrintô”Vì nếu tại một người mà nhân loại phải chết, thì cũng nhờ một người mà kẻ chết được sống lại. Quả thế, như mọi người đều liên đới với Adong mà phải chết, thì mọi người nhờ liên đới với Đức Kitô, cũng được Thiên Chúa cho sống lại”1Cr 15,21-22. Không ai có thể phủ nhận được cái chết vì chung quanh chúng ta có biết bao nhiêu người chết trong những hoàn cảnh khác nhau. Người ta cố níu lấy sự sống mà không được vì thần chết luôn rình rập chung quanh, như “thợ gặt không có ngủ trưa”Cervantes. Mọi người đều phải chết, chỉ khác nhau ở chỗ là vui lòng đón nhận cái chết hay chấp nhận một cách miễn cưỡng Tôi nhận cái này đã từ lâu Bây giờ nói tới, dẫu hơi mau. Đã không tránh khỏi thì tôi tiếp Một cách đau thương nhưng ngẩng đầu. Xuân Diệu Theo truyền thống Việt nam được cụ Nhất Thanh diễn tả trong quyển “Đất lề quê thói”, người xưa coi cái chết là “mãn kiếp”, thường ung dung thư thái đón đợi chết, sửa soạn cho lúc chết ngay từ những năm hãy còn khỏe mạnh. Người khó nghèo mới đành chịu, mấy cụ đủ ăn đủ mặc, chẳng giầu có lắm, cũng lo sắm quan tài, đồ bổ khuyết, đồ liệm, đề phòng khi chết. Các cụ không phải là những người vô thần, các cụ vẫn có một niềm tin vào Ôâng Trời, vẫn tin vào một kiếp sau tuy còn mơ hồ như Hoài nam Tử đã nói ”Sinh ký tử qui”. Con chim ở trọ cành tre, Con cá ở trọ trong khen nước nguồn. Tôi nay ở trọ trần gian Trăm năm về chốn xa xôi cuối trời. III. NỖ LỰC TÌM THUỐC TRƯỜNG SINH. Con người sinh ra ờ đời, đã cất tiếng chào đời bằng tiếng khóc, rồi người ta cũng từ biệt cõi đời bằng tiếng khóc. Người ta khóc vì thương tiếc đời, chưa được tận hưởng cuộc đời mà đã phải ra đi, bỏ lại tất cả Khi vào nghe khóc oa oa Aáy chính là lúc sinh ra ở đời. Khi ra nghe khóc ai ơi Aáy là chính lúc bỏ đời ra đi. Ansone Chancel Như vậy, người đời khai mạc bằng nước mắt và bế mạc cũng trong giòng lệ. Có thân là có khổ, có sinh là có tử. Đó là án lệ chung cho nhân loại x. St 3,16-20. Con người sinh ra để sống. Nhưng sống là để sửa soạn chết. “Mỗi bước về cõi sống, là mỗi bước về cõi chết”De Lavigne. Đứng trước thực tế của cái chết, trước cuộc đời vắn vỏi như bóng câu, nhiều người từ xưa đến nay đã nỗ lực tìm phương thế để kéo dài cuộc sống, thậm chí có thể đạt tới trường sinh bất tử. Nhưng cho đến nay mọi nỗ lực đã thất bại. Con người dù có sống đến ngàn năm rồi cũng chết. Không ai có thể chống lại được án lệnh của Thiên Chúa. Truyện Thuốc tử và bất tử. Một hôm, trong thời chiến quốc, có người đến dâng cho vua nước Sở một vị thuốc quí vô cùng thuốc bất tử. Viên quan canh cửa chận lại hỏi - Vị thuốc này có ăn được không ? - Thưa, ăn được. Tức thì viên quan ấy giựt lấy bỏ vào miệng . Truyện đến tai vua, ngài đùng đùng nổi giận - Đem mà chặt đầu nó đi. Viên quan chắp tay vái - Nghe người dâng thuốc nói là thuốc bất tử lại ăn được, thần mới dám ăn. Thuốc bất tử nghĩa là ăn vào rồi thì không còn có thể chết được. Thế mà vừa nuốt khỏi miệng, thần đã sắp phải chết. Như vậy là thuốc tử. Tại sao người ta lại gọi là thuốc bất tử được ? Vua Sở, lúc bấy giờ, mới sực tỉnh cơn hôn mê. Trường sinh bất tử là giấc mơ ngàn đời của con người. Cứ mỗi lần một người thân giã từ cõi thế, thì ước mơ được sống mãi lại càng giầy vò con người dữ dội hơn. Các bậc vua chúa lại càng ước ao được sống lâu để tận hưởng vinh hoa phú quí. Nhưng cuộc sống quá vắn vỏi không đáp ứng được nguyện vọng trường sinh của mình. Vì vậy, người ta tìm đủ mọi cách để kéo dài cuộc sống theo ý muốn cho đến nay vẫn chưa thành công. Truyện Bí quyết trường sinh. Tần Thủy Hoàng là một hoàng đế thời danh, ông làm vua Trung quốc, sống trước công nguyên quãng 200 năm. Theo tạp chí National Geographic, Tần Thủy Hoàng rất sợ chết, ông muốn được trường sinh bất tử, nên tìm đủ mọi cách để được cải lão hoàn đồng. Một hôm, các chiêm tinh gia kể cho ông nghe về một hòn đảo thần tiên ở biển Đông, dân cư ở đây đã khám phá ra bí quyết trường sinh. Tần Thủy Hoàng liền phái một số tầu thuyền chất đấy châu báu lên đường, hy vọng đổi được bí quyết trường sinh. Nhưng dân chúng không đổi cho ông bí quyết trường sinh của họ. Thế rồi ông lo xây nhà mồ như cung điện nguy nga rộng lớn, lấy châu ngọc làm tinh tú, lấy thủy tinh làm sông ngân hà, lấy vàng bạc lát tường và chôn sống hàng trăm cung nữ trong đó, để kiếp sau được sống như thần tiên. Nhưng kẻ tàn bạo ham sống ấy chỉ làm vua được hơn chục năm và sống trên năm mươi tuổi thì chết đi. IV. TÌM ĐẾN TRƯỜNG SINH BẤT TỬ. Nếu đặt câu hỏi có cuộc sống trường sinh bất tử không, thì chúng ta phải phân biệt không có cuộc sống trường sinh bất tử ở thế giới này, nhưng lại có đời sống trường cửu ở thế giới bên kia sau khi chết. Quê hương chúng ta không ở trên trần gian này nhưng ở trên trời, lòng chúng ta vẫn hướng về đó vì chúng ta chỉ là khách hành hương lưu lạc trên trần gian 2,11, giống như con cá không vui sống trên mặt đất, chim đại bàng chỉ muốn tung cánh trên trời cao. Khi có người chết chúng ta nói rằng ”Họ về Nhà Cha”. Câu ấy rất đúng cho những người có niềm tin. “Về Nhà Cha” là một cụm từ rất quen thuộc đối với người Công giáo, nó diễn tả niềm hy vọng của con người sau khi chết. “Về Nhà Cha”, cụm từ này, trước hết mang tính chất loan tin. Nhưng cao cả hơn, nó còn là một lời tuyên xưng đức tin. Bởi khi nói “Đã về Nhà Cha”, nghĩa là chúng ta tin rằng, sau cái chết không phải là hết. Đúng hơn, đó là một sự trở về Từ giã cõi đời tạm bợ này để về Nhà Cha, về với Cha, về cõi vĩnh hằng và cũng được Cha gọi về. Đối với chúng ta, cụm từ “Về Nhà Cha” là một cụm từ rất đẹp. Đẹp trong ngôn ngữ và đẹp trong cả nội dung. Vì chỉ cần có vài chữ, cụm từ này đã diễn đạt đầy đủ một đức tin, một niềm hy vọng lớn lao của người Kitô hữu. Quan trọng hơn, vì nó không phải là cụm từ do chúng ta sáng chế ra để mà nói, nhưng được bắt nguồn từ chính Chúa Giêsu x. Ga 14,1-6. Chúng ta phải có cái nhìn lạc quan về sự chết, chết chưa phải là hết. Một điều chắc chắn là sự chết dẫn ta đến sự sống lại. Lẽ dĩ nhiên chết không phải là điều tốt, nhưng nó là đoạn đường ta phải vượt qua để đi từ cuộc sống tạm thời này qua cuộc sống vĩnh cửu. Sự chết không phải là sự chết đơn thuần, không phải là con đường cụt, không lối thoát. Thiên Chúa không thương yêu chúng ta vô ích, không dựng nên ta để rồi biến ta ra hư vô. Chúa yêu thương ta vô hạn, đã ban chính Con Một của Ngài cho ta, không phải để ta thấy ta biến vào hư vô sau cái chết, nhưng để ta được sống lại và được kết hợp với Ngài. Nhưng có người chối bỏ sự sống lại như nhóm Sađucêu, những người theo phái duy lý, những người vô thần. Họ coi sự chết là chấm dứt, là đi vào ngõ cụt, là đi vào hư vô trống rỗng. Truyện Không tin sự sống lại. Tại một nghĩa trang bên Đức, có một ngôi mộ rất được chú ý, đó là mộ được làm bằng đá hoa cương, bên dưới xây bằng xi măng cốt sắt rất kiên cố. Ngôi mộ được nhiều người chú ý vì đó là một ngôi mộ của một người đàn bà giầu có nhưng không tin có Chúa, cũng chẳng tin có sự sống lại. Trong chúc thư, bà yêu cầu người ta xây cho bà một ngôi mộ kiên cố, để nếu có sự sống lại của người chết, thì bà vẫn nằm yên dưới mồ. Trên mộ, bà xin được ghi ”Đây là ngôi mộ sẽ không bao giờ mở ra”. Thời gian trôi qua, ngôi mộ xem ra vẫn kiên cố, thế nhưng một hôm có một hạt giống rơi vào khe đá của ngôi mộ, gặp đất bên dưới, nó bắt đầu nảy mầm, lớn lên thành cây, rễ của nó đâm xuyên qua ngôi mộ để rồi cuối cùng làm cho quan tài của người đàn bà vỡ ra. Một số người đặt câu hỏi và hy vọng vào một ngày mai, như bài ca của một nhạc phẩm Đời đáng sống hay không đáng sống Sống mấy ngày mà chết đau thương ? Đời nghĩa lý hay không nghĩa lý Sao nói rằng ”Sinh ký, tử qui” ? Khát vọng trường sinh, ước muốn đi về, đã nổi bật trong mấy vần thơ Trần gian chưa phải là nhà Thiên đàng vĩnh phúc mới là chính quê. Ai ai cũng phải tìm về Bởi vì “sinh ký, tử qui” rõ ràng. Hai quan niệm trên, phải chăng đã hình thành trong người nữ minh tinh Eøve Lavallière trong thời kỳ được tôn vinh như một nữ thần cô vừa giầu vừa sang, vừa có tài quán quân, vừa có sắc đẹp khuynh thành. Nhưng trong cuốn nhật ký, cô đã ghi lại rằng ”Tôi cảm thấy hồn buồn tràn trụa và khổ sở đến vô cùng. Buồn khổ đến nỗi, ý tưởng tự tử ngày đêm ám ảnh tôi luôn”. Nhưng sau này, khi nghe tiếng nói mầu nhiệm, bước vào tu viện tìm về Thiên Chúa, cô đã đổi giọng hoan hỉ nói ”Thiên Chúa canh tân tâm hồn tôi và tôi hằng được bình an vui sướng” Báo Tinh thần, bộ 74, số 141, tr 3. Nghĩ về cái chết, người Công giáo không bi quan, nhưng phải lạc quan, một sự lạc quan trong đức tin, họ nói về cái chết không như một kết thúc của cuộc sống, nhưng như cái đích phải đến ở phía cuối cuộc hành trình trở về Nhà Cha của một đời người ”Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó” Ga 14,3. Lm Giuse Đinh lập Liễm Giáo xứ Kim phát Đà lạt Nếu mạo hiểm tính mạng của mình đồng nghĩa với việc, bằng một cách nào đó, sẽ đem lại khả năng kéo dài tuổi thọ đáng kể, liệu bạn có chấp nhận đi trên con đường đó đến cùng? Hay có thực hay không chuyện chết đi để rồi được hồi sinh vào một thời điểm khác trong tương lai? Chắc hẳn trong chúng ta hầu hết đều chưa dám đưa ra một quyết định dứt khoát nếu ở trong tình huống chọn lựa như vậy. Nhưng những nhân vật sau lại tìm mọi cách để chạm tay vào liều thuốc cho sự trường sinh bất lão hoặc suối nguồn tươi trẻ, để rồi bỏ mạng vô ích trong công cuộc tìm kiếm xa vời lại, trái ngược với những trường hợp bi thảm này, truyền thuyết về Juan Ponce de Leon được ghi lại là người duy nhất thu được kết quả trong nỗ lực của mình đi tìm Suối nguồn của Sự sống. Tuy nhiên, đó vẫn chỉ là một huyền thoại được kể lại, còn sự thật lại gắn liền với nhiều cái chết tuyệt vọng của những người đang nuôi hy vọng đạt được sự bất tử, cũng như sự sống có thể kéo dài đến kiếp Truyền máuAlexander Bogdanov là một nhân vật khá nổi tiếng trong quá khứ, chưa kể đến cái chết kỳ lạ của từng sáng lập nên phong trào nghệ thuật Proletkult, đồng thời phát triển lĩnh vực nghiên cứu hình thái và cấu trúc sinh vật học. Ông cũng giữ vững lập trường và quan điểm của mình, tin rằng phương pháp truyền máu có thể là chìa khóa dẫn đến sự bất gì đến cũng phải đến. Bogdanov đã tiến hành vài thử nghiệm trao đổi máu, và thu được kết quả tốt - đó là ông nghĩ như vậy. Ông cho rằng sức khỏe của mình đã thay đổi tích cực sau mỗi lần thực hiện thành công. Cho tới lần cuối cùng định mệnh, ông truyền máu với một sinh viên bị bệnh sốt rét và đã tử vong không lâu sau đó. Không rõ Bogdanov chết vì virus sốt rét hay do không tương thích với nhóm máu của sinh viên kia - mọi chuyện vẫn còn là một bí ẩn chưa có lời giải thích xác đáng. Nhưng cậu sinh viên đã may mắn sống sót sau lần thử nghiệm Thuốc "trường sinh bất lão"Hình ảnh những loại thuốc có tác dụng kéo dài cuộc sống đã trở thành một nét độc đáo trong những truyền thuyết của người Trung Quốc, thậm chí được đưa lên rất nhiều tình tiết trong phim ảnh, tiêu biểu như lò luyện đan của Thái Thượng Lão Ông trong Tây Du Ký. Vậy còn trong lịch sử những triều đại thực sự của đất nước rộng lớn này thì sao? Đã có rất nhiều thầy thuốc nói rằng họ đã chế xuất ra được công thức hoàn hảo cho liều thuốc tiên, nhưng trong những ghi chép được tìm thấy, những bài thuốc "quý hiếm" này không những chẳng tỏ ra tác dụng là bao, mà lại còn... giết ngược lại khổ Thủy Hoàng, Hoàng đế đầu tiên của triều đại nhà Tần, chết ở tuổi 39 chỉ vì uống thuốc chiết xuất từ thủy ngân - thứ mà ông cho rằng sẽ khiến mình bất tử. Thậm chí, công thức trên còn được chôn cùng ông dưới lăng mộ của nhiều trường hợp khác cũng chỉ vì muốn có trong tay quyền năng của các vị thánh mà bỏ mạng. Năm vị vua nhà Đường cũng không phải là ngoại lệ theo đuổi liều thuốc trường sinh bất diệt, để rồi có người phát điên vì uống thuốc, cuối cùng thái giám trong cung phải ra tay ám sát ông. Không chỉ có vậy, cái chết của một vị vua nhà Minh cũng được cho là xuất phát từ nỗ lực mù quáng tìm kiếm chìa khóa cho sự bất Dung dịch làm từ vàngMặc dù Vua Henry II của Pháp đã kết hôn với Phu nhân Catherine de' Medici, những một người còn gần gũi với ông hơn cả là góa phụ Diane de Poitiers. Bà nổi tiếng được biết đến với vẻ đẹp quyến rũ vượt thời gian. Khi ấy, người ta cho rằng nếu muốn giữ gìn nét đẹp tuổi thanh xuân, một liều thuốc pha chế từ vàng chloride và ether C2H5OC2H5 sẽ ngăn chặn được tác động của thời gian. Tuy nhiên, bà Diane đã chết dần chết mòn vì loại thuốc đó, giã từ cõi đời ở tuổi 66. Nhiều bằng chứng sau này khi phân tích mẫu tóc của bà cũng công nhận sự nhiễm độc kim loại mà vàng gây chắn Diane không phải trường hợp duy nhất vì niềm tin điên rồ mà phải bỏ mạng như vậy. Cũng đã có những ghi chép về nhiều ca tử vong do lạm dụng thạch tín trong làm đẹp hoặc ngay cả lưỡi dao oan nghiệt trong phẫu thuật thẩm Tự cho bản thân nhiễm độc thủy ngânNhư đã đề cập, các thầy thuốc Trung Quốc có liên quan đến việc sử dụng thủy ngân vào quá trình tìm kiếm liều thuốc bất tử. Thế nhưng không chỉ văn hóa Trung Quốc mà cả các nhà hóa học phương Tây cũng từng quên ăn quên ngủ tìm ra công thức cho "Viên đá của Nhà hiền triết" - một hợp chất có tác dụng hồi sinh tuổi trẻ cho con người. Và thủy ngân lại là một cái tên quen thuộc xuất hiện hầu hết trong công thức chế tạo nên nhiên, thao tác và làm việc với một hàm lượng thủy ngân cao như vậy cũng ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe của chính các nhà khoa học chế xuất ra phương thuốc. Isaac Newton là một trường hợp điển hình, đã từng có dấu hiệu nhiễm độc vào cuối cuộc đời các cơn co giật, ảo giác, rối loạn thần kinh và cả chứng mất ngủ Tinh hoàn của chuột langCharles-Édouard Brown-Séquard là một nhà sinh lý học và chuyên gia nghiên cứu về thần kinh con người. Nhưng những công trình nghiên cứu của ông lại phá hủy mọi danh tiếng vốn có trước đó. Cụ thể, ông tiến hành tiêm vào cơ thể chiết xuất từ tinh hoàn của chuột lang và chó, khẳng định rằng nó có tác dụng "cải lão hoàn đồng". Brown-Séquard vẫn duy trì quá trình đó cho tới khi từ giã cõi đời ở tuổi 76, đồng thời hầu hết đồng nghiệp của ông cũng không công nhận tác dụng thật sự của liều thuốc đó, Brown-Séquard đã công bố rằng mình tìm ra công thức của suối nguồn của sự sống, sau đó phân phát chúng cho các nhà khoa học khác. Một số hưởng ứng, gọi nó là một phương thuốc thần kỳ, trong khi số khác thì không thể chịu đựng được. Ít nhất một trường hợp đã được xác nhận tử vong sau khi nghe theo lời của trong những ghi chép khó tin nhất là Pud Gavin - cầu thủ ném bóng chuyên nghiệp đi đầu sử dụng chất kích thích trong thể thao - khẳng định rằng hợp chất của Brown-Séquard thật sự khiến mình chơi tốt hơn nhiều. Nhưng chắc chắn chúng không làm anh bất tử, vì cuối cùng anh cũng chết vì chứng viêm loét dạ dày ở tuổi Ngủ đôngĐã từng có nhiều tranh cãi nổ ra xung quanh việc có nên cho phép bảo quản cơ thể những người bị bệnh hiểm nghèo để có thêm thời gian tìm ra cách chữa trị trong tương lai. Một trong những vụ việc nổi bật nhất khi ấy liên quan tới Thomas A. Donaldson khi ông đệ đơn yêu cầu Tòa án California cho mình được quyền áp dụng phương pháp trên sau khi Donaldson qua đời, cơ thể ông cũng được chấp thuận để bảo quản trong tình trạng đông lạnh vào năm 2006.Về cơ bản, hình thức này chỉ cho phép được đem ra ứng dụng khi cơ thể đã hoàn toàn ngừng hoạt động, nhưng một vài người lại "nóng lòng được chết" để được bảo quản cơ thể mình nhanh hết sức có thể. Trung tâm Alcor - nghiên cứu về lĩnh vực kéo dài sự sống - đã nhắc đến một khách hàng của mình hỏi cách được chết ngay lập tức, rút ngắn thời gian và công đoạn. Cuối cùng, ông ta đã tự bắn vào đầu mình, sau đó cũng được đưa vào buồng đông lạnh. Chưa ai dám chắc sự thành công của quá trình "hồi sinh" này có suôn sẻ trong tương lai hay không, nhưng chắc chắn hành động của người khách hàng kia chỉ làm mọi việc khó khăn và phức tạp hơn cho chính bản thân mình mà khảo Gizmodo Từ xa xưa, để có được sự bất tử như các vị thần trong huyền thoại, con người đã làm đủ mọi biện pháp, kể cả những cách nguy hiểm nhất và kết quả là phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Con người luôn khao khát có được sự bất tử như các vị thần. 1. Truyền máu Trong lịch sử, Alexander Bogdanov là người đầu tiên cho rằng việc truyền máu có thể giúp con người bất tử. Bogdanov luôn giữ vững lập trường và quan điểm của mình, tin rằng phương pháp này chính là chìa khóa giúp ông có cuộc sống bất tận. Họ hi vọng truyền máu sẽ giúp duy trì sự sống lâu dài. Bogdanov tiến hành vài thử nghiệm trao đổi máu trên người và thu được kết quả tốt - đó là ông nghĩ như vậy. Ông cho rằng sức khỏe của mình đã thay đổi tích cực sau mỗi lần thực hiện thành công. Cho tới một lần định mệnh, ông truyền máu của một sinh viên bị bệnh sốt rét và đã tử vong không lâu sau đó. Không rõ Bogdanov chết vì vi-rút sốt rét hay do không tương thích với nhóm máu của sinh viên kia. Cậu sinh viên đã may mắn sống sót sau lần thử nghiệm đó. Mọi chuyện đến nay vẫn còn là một bí ẩn chưa thể giải đáp. 2. Thuốc trường sinh bất lão Trong truyền thuyết, thuốc trường sinh bất lão được nhắc đến khá nhiều, thậm chí còn được chuyển thành một tình tiết trên phim ảnh. Những nhà dược học luôn tìm cách để bào chế thuốc “cải lão hoàn đồng”. Có rất nhiều thầy thuốc cho rằng họ đã chế xuất ra được công thức hoàn hảo cho liều thuốc tiên này. Nhưng trong những ghi chép được tìm thấy, các bài thuốc "quý hiếm" kia không cho thấy tác dụng là bao, mà lại còn gây hại cho khổ chủ. Các phương thuốc trường sinh luôn được tìm tòi bào chế. Tần Thủy Hoàng, hoàng đế đầu tiên của nhà Tần băng hà ở tuổi 39 chỉ vì uống thuốc chiết xuất từ thủy ngân, thứ mà ông cho rằng sẽ khiến mình bất tử. Thậm chí, công thức trên còn được chôn cùng ông dưới lăng mộ. 3. Dung dịch làm từ vàng Trong lịch sử về vua Henry II của Pháp có viết về một người phụ nữ rất gần gũi với ông là góa phụ Diane de Poitiers. Bà nổi tiếng với vẻ đẹp quyến rũ vượt thời gian. Khi ấy, người ta cho rằng nếu muốn giữ gìn nét đẹp tuổi thanh xuân, một liều thuốc pha chế từ vàng chloride và dung dịch ether C2H5OC2H5 sẽ ngăn chặn được tác động của thời gian lên nhan sắc. Tuy nhiên, bà Diane đã chết dần chết mòn vì loại thuốc đó và mất ở tuổi 66. Nhiều bằng chứng khi phân tích mẫu tóc của bà cũng công nhận sự nhiễm độc kim loại mà vàng gây nên. Đã có nhiều hậu quả đáng tiếc vì dùng những chiết xuất được cho là có thể giúp cãi lão hoàn đồng. 4. Tự cho bản thân nhiễm độc thủy ngân Các nhà hóa học phương Tây cũng từng quên ăn quên ngủ để tìm ra công thức cho một hợp chất có tên "Viên đá của Nhà hiền triết" - có tác dụng hồi sinh, giữ lại tuổi trẻ cho con người. Và thủy ngân lại là một thành phần trong công thức chế tạo nên nó. Hóa chất độc hại như thủy ngân cũng được ứng dụng để chế tạo phương thuốc trường sinh. Điều tai ác xảy ra khi làm việc với một hàm lượng thủy ngân cao sẽ làm sức khỏe của các nhà khoa học bị ảnh hưởng không nhỏ. Isaac Newton là một trường hợp điển hình, ông từng có dấu hiệu nhiễm độc thủy ngân vào cuối đời. 5. Tinh hoàn của chuột lang Phương thuốc trường sinh chiết xuất từ tinh hoàn chuột lang được chế tạo bởi Charles-Édouard Brown-Séquard - một nhà sinh lí học và chuyên gia nghiên cứu về thần kinh con người. Tưởng rằng đây sẽ là phát kiến vĩ đại làm vang danh tên tuổi mình, nhưng cũng chính phương thuốc này đã hủy hoại danh tiếng của ông. Mặc dù đã bị bác bỏ về tác dụng của thuốc trường sinh, nhưng vẫn còn nhiều người quyết tâm theo đuổi. Ông đã công bố rằng mình tìm ra công thức của sự sống, và sau đó phân phát chúng cho các nhà khoa học khác cùng sử dụng. Một số người đã hưởng ứng, gọi nó là một phương thuốc thần kì, trong khi số khác thì bác bỏ và cho rằng liều thuốc này chẳng mang lại lợi ích. Điều tệ nhất là người ta đã phát hiện một trường hợp được xác nhận tử vong sau khi nghe theo lời của Brown-Séquard. Không những không có tác dụng, các phương thuốc trường sinh còn hại ngược đến chủ nhân. 6. Ngủ đông Ngủ đông hoặc cho đông lạnh cơ thể để bảo toàn sinh mạng thường thấy trong các bộ phim viễn tưởng, nhưng ý tưởng này hoàn toàn có thật và còn được xem là cách để bất tử. Một trong những vụ việc nổi bật nhất liên quan tới Thomas A. Donaldson khi người đàn ông này đệ đơn yêu cầu tòa án California cho mình được quyền áp dụng phương pháp trên. Phương pháp ngủ đông được xem là một trong những cách khả thi nhất để bất tử. Tuy nhiên, vẫn khó có thể xác định được người ngủ đông sẽ "hồi sinh" thành công sau giấc ngủ dài. Về cơ bản, hình thức này chỉ cho phép được đem ra ứng dụng khi cơ thể đã hoàn toàn ngừng hoạt động và chưa ai dám chắc sự thành công của quá trình "hồi sinh" có suôn sẻ trong tương lai hay không. Ảnh Internet Mỗi triều đại lịch sử Trung Hoa lại có phương pháp chế tạo thuốc trường sinh riêng nhưng đều tồn tại một điểm chung đó là sử dụng thủy ngân làm nguyên liệu ngân - Giấc mộng trường sinhXuyên suốt lịch sử loài người, sự trường sinh bất tử luôn là khao khát của bất cứ ai, đặc biệt đối với những vị vua chúa quý tộc, họ luôn mong muốn được sống mãi, để có thể kéo dài triều đại, duy trì sự thống trị của mình tới muôn đời nhiên, cho đến ngày nay, khi khoa học kỹ thuật đã phát triển đến đỉnh cao, việc tạo ra một phương pháp giúp con người trở nên trường sinh bất lão vẫn là một bài toán khó mà các nhà khoa học luôn đau đầu tìm lời vua đầu tiên thống nhất Trung Hoa, Tần Thủy Hoàng 259 TCN – 210 TCN, cũng từng đau đáu giấc mộng về sự bất tử. Vào thời nhà Tần, các phương sĩ chủ yếu là tìm kiếm thực vật, động vật hoặc khoáng chất trong tự nhiên, vậy nên mặc dù đã cố gắng rất nhiều nhưng họ đều không thể thực hiện được yêu cầu của Tiên 219 TCN, Từ Phúc, vị ngự y được Tần Thủy Hoàng giao phó trách nhiệm đã lên đường đi tìm bài thuốc giúp vị hoàng đế có thể sống mãi cùng triều đại của mình nhưng rồi Từ Phúc không quay lại, giấc mộng cũng ra đi theo Tần Thủy Hoàng 9 năm sau Thủy Hoàng cử ngự y Từ Phúc đi tìm phương thuốc trường sinh trong suốt 9 năm. Ảnh Sohu.Theo cuốn Sử ký, vị vua thứ 7 của triều đại Tây Hán, Hán Vũ Đế 156 TCN - 87 TCN thông qua "thuật luyện đan", không ngừng theo đuổi thần dược trường sinh. Thuật luyện đan thực chất là khởi đầu của công nghệ nấu chảy, ông thường sử dụng chu sa, khoáng vật cinnabarit của thủy ngân sẵn có trong tự nhiên, có dạng bột, màu đỏ để luyện thành đan dược thời Ngụy-Tấn-Nam-Bắc triều 220 – 589, thuật luyện đan và uống tiên đan rất phổ biến trong xã hội, điển hình là Ngũ thạch tán, một loại xuân dược – viagra của thời đại này. Tới thời Đông Tấn, nhà luyện đan nổi tiếng nhất lịch sử Trung Quốc, Cát Hồng 283-343 cũng dành cả cuộc đời để nghiên cứu bào chế loại thuốc tiên kéo dài tuổi thọ con thời đại này vì khoa học công nghệ chưa phát triển mạnh nên những nhà giả kim rất được trọng vọng, người đương thời cũng có niềm tin rất lớn vào sự kỳ diệu của đan trường sinh được tìm thấy trong nhiều lăng mộ quý tộc thời Đông Tấn. Ảnh Sohu.Trên thực tế khảo cổ, ngoài hàm lượng thủy ngân đậm đặc được tìm thấy trong các lăng mộ như lăng Tần Tiên Đế, các nhà khoa học cũng đã không ít lần phát hiện những viên thuốc trường sinh làm từ thủy ngân tại các khu di tích viên "tiên đan" trong lăng mộ tuổiVào những năm 1960, các nhà khảo cổ đã khai quật một ngôi mộ hợp táng rất lớn từ thời Đông Tấn 317 - 420 ở Tương Sơn, ngoại ô Nam Kinh, Trung tùy táng ở đây rất phong phú, trong đó có các di vật như đĩa sứ vàng, đồ trang sức bằng vàng bạc... Trong số những đồ vật được khai quật, nổi bật nhất là hơn 200 viên thuốc được đặt ngay bên cạnh chủ nhân ngôi thi thể chủ mộ đã mục nát nhưng tấm văn bia vẫn được bảo quản rất tốt. Theo ghi chép từ văn bia, người đàn ông trong ngôi mộ hợp táng này tên là Vương Bân, một viên quan quyền cao chức trọng của triều đại Đông Tấn. Vương Bân là chú của nhà thư pháp nổi tiếng "Thư Thánh" Vương Hi Chi 303-361.Người phụ nữ được chôn cùng Vương Bân là con gái ông, Vương Đan vại đựng "tiên đan" bên trong lăng mộ hợp táng Vương Đan Hổ. Ảnh Sohu.Sau khi tiến hành điều tra kỹ lưỡng, các nhà khoa học xác định những viên thuốc kia là vị thuốc trường sinh trong thuật giả kim cổ đại, thành phần chính của những viên thuốc trên là thủy ngân II sunfua, một hợp chất của hai nguyên tố hóa học là thủy ngân và lưu huỳnh, có công thức hóa học là những viên thuốc trường sinh được đặt trong quan tài chôn cùng Vương Đan Hổ đã chứng minh nỗi ám ảnh đến mức điên cuồng của chủ mộ với những phương pháp bất tử, cũng là một niềm tin phổ biến của giới quý tộc dưới thời Đông dược hay độc dược?Thông qua nghiên cứu một số tiên dược được tìm thấy trong các khu di tích cổ, kết hợp thêm ghi chép lịch sử, các nhà khoa học đưa ra kết luận Mỗi triều đại đều có phương pháp chế tạo thuốc trường sinh riêng, trong đó cách thức được ưa chuộng nhất đó là luyện đan dược và tất cả đều có một điểm chung đó là sử dụng thủy ngân làm thành phần ngân sunfua là một chất độc đối với cơ thể con người do bản thân thủy ngân vốn đã độc, các hợp chất và muối của thủy ngân lại càng độc. Những hợp chất này hoàn toàn có thể gây hại tới sức khỏe ngay cả khi chỉ tiếp xúc ngoài tiêu thụ một lượng lớn thủy ngân sunfua sẽ hủy hoại hệ thần kinh và khả năng sinh sản của con người. Đặc biệt nếu ăn nhiều sẽ gây nghiện, người dùng có thể tử vong do ngộ độc kim loại bất kỳ lúc dịch có màu vàng, đục và có mùi giống rượu này là thuốc trường sinh được tìm thấy trong một lăng mộ cổ. Ảnh QQ.Trong thực tế lịch sử, tiên dược trường sinh chưa gây ra một vụ án mạng nào, nhưng nó lại là nguyên nhân gây ra nhiều loại bạo bệnh cho giới quý tộc cổ đại. Vậy câu hỏi đặt ra là tại sao người xưa lại ưa chuộng sử dụng loại độc dược này đến vậy? Câu trả lời bắt nguồn từ... màu thời kỳ đồ đá, tổ tiên của con người đã sử dụng các sắc tố tự nhiên như hematit, quặng sắt vàng, phấn, máu thú, than củi và các sắc tố tự nhiên khác để vẽ những bức tranh tường sớm nhất trong hang động nơi họ sinh nhiên, các sắc tố của thời đại đó chủ yếu được làm từ vật liệu tự nhiên, mức độ tinh khiết của màu sắc và chất lượng sắc tố không cao, không thể đáp ứng việc sử dụng hàng ngày của con người bắt đầu dần dần bắt đầu chế biến các sắc tố tự nhiên tinh khiết hoặc tự làm sắc tố. Cũng chính từ nhu cầu điều chế màu sắc này, nhiều loại chất độc cũng dần được phát hiện cuốn Sử ký, trong xã hội Trung Quốc cổ đại, thuyết ngũ hành quy định tất cả mọi thứ trên thế giới có thể được phân loại trong năm dòng, sau đó màu sắc và phương vị cũng có thể được chia thành năm dòng, bao gồm xanh lá cây, đỏ, trắng, đen và dân trong xã hội phong kiến ưa chuộng sử dụng đồ trang sức và đồ dùng chứa 5 màu sắc này, vì vậy công nghệ chiết xuất, điều chế màu giản đơn dần được hình thành. Tuy nhiên, không may thay, màu đỏ, vàng và thậm chí là màu trắng đều được tạo ra từ những thứ có độc tính không sa là hợp chất thủy ngân sunfua được dùng nhiều trong sản xuất tiên đan, tiên dược cho các bậc quý tộc. Ảnh Internet.Chu sa là hợp chất được sử dụng trong điều chế màu đỏ son, thực ra là thủy ngân sunfua, người xưa cho lưu huỳnh phản ứng tự nhiên với thủy ngân, chuyển đổi thủy ngân bạc thành màu đỏ bạc, từ đó có được một sắc tố màu đỏ rất tinh ngân là kim loại có nhiệt độ nóng chảy thấp đầu tiên -38,83 °C được phát hiện bởi con người, điều này đã làm cho nó trở nên thần bí hơn trong tư tưởng của người Trung Quốc và cả các nhà khoa học phương tiên, sắc đỏ tự nhiên của chu sa được coi là khí huyết của trời đất, tượng trưng cho sự vĩnh cửu. Thủy ngân dưới tác động của nhiệt độ cao sẽ không ngừng thăng hoa, chu kỳ qua lại này từ thể lỏng đến thể thay đổi này khiến người Trung Quốc nghĩ đến quá trình "Vũ Hóa thăng tiên", người phương Tây nghĩ đến cái chết và tái sinh, bởi vậy bọn họ cho rằng để luyện thuốc trường sinh chắc chắn phải sử dụng thủy hai, phú quý và tuổi thọ là 2 thứ mà con người luôn theo đuổi. Vàng dường như là một biểu tượng của cả 2 thứ ấy, nó không chỉ quý giá - tượng trưng cho sự giàu có, mà còn luôn giữ được trạng thái ổn định, không bị tác động bởi các yếu tố môi trường, tức là tượng trưng cho sự vĩnh khác, thủy ngân là kim loại duy nhất có thể phản ứng với nhiều kim loại khác, bao gồm cả vàng, vậy nên nó như một cầu nối chuyển giao giữa những kim loại thường và kim loại viên chu sa tiên đan thực chất lại là thuốc độc chết người. Ảnh Sohu.Các nhà giả kim thuật thông thường nghĩ rằng thủy ngân là vật chất khởi đầu để các kim loại khác được tạo ra. Họ cho rằng thủy ngân là thiết yếu để biến đổi của các kim loại gốc hay không tinh khiết thành vàng. Đây là nguyên lý và mục đích cơ bản của giả kim thuật, xét cả về phương diện tinh thần hay vật đó, thủy ngân đã trở thành một phần quan trọng trong văn hóa tinh thần của người cổ đại, đồng thời thủy ngân sunfua đã trở thành một trong những sắc tố tổng hợp đầu tiên được nắm giữ bởi con sự hiểu biết về khoa học chưa hoàn thiện, những đặc tính cơ bản của thủy ngân được hiểu thành biểu tượng sức mạnh của đất trời, thiên nhiên, của sự vĩnh vì vậy, từ một hợp chất có hại cho sức khỏe, thủy ngân được các nhà giả kim Trung Quốc đề cao, coi là một vị thuốc quý và ưa chuộng sử dụng trong điều chế các loại thuốc bổ, thuốc hồi xuân, thuốc trường sinh. Trong đó, những người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ sự thiếu hiểu biết này chính là giới quý tộc cổ đại, bao gồm cả những người trong hoàng tộc và hoàng sao hoàng đế Trung Hoa luôn phát cuồng vì tiên đan?Sự thật về quá trình "luyện linh đan, hút máu" để trường sinh của người xưaĐộc đáo loài hoa chỉ xuất hiện sau những vụ cháy rừng 1. Năm 1796, nhà vật lý người Đức Christoph Wilhelm Hufeland cho rằng ngủ bên cạnh những trinh nữ mà không quan hệ sẽ có thể kéo dài tuổi thọ. 2. Gaius Plinius Secundus - một nhà sử gia đã cho biết những người La Mã sống ở thế kỷ thứ nhất sau Công nguyên đã uống máu của các đấu sĩ để giúp chữa bệnh động kinh và tăng cường sức khỏe. 3. Vào thế kỷ 6 trước Công nguyên, một quyển sách tiếng Phạn mang tên Sushruta Samhita khuyên những người muốn sống thọ nên uống hỗn hợp vàng, mật ong, bột rễ cây và bơ sau khi tắm vào buổi sáng. 4. Khoảng năm 133 trước Công nguyên, nhà giả kim Li Shao Chun đã khuyên hoàng đế nhà Hán ăn những đồ ăn làm bằng vàng để giúp kéo dài tuổi thọ. 5. Một phương thuốc được xem rất thần kỳ, có thể “biến đổi ông già thành thanh niên” đã được tìm thấy trên mẩu giấy cói có niên đại 1600 năm trước Công nguyên. Theo công thức này, người ta phải trộn một loại quả có tên là Hemayet với nước, sau đó đun sôi cho đến cạn và sấy khô rồi sử dụng. 6. Vào thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên, Nữ hoàng Ai Cập Cleopatra đã thường xuyên tắm bằng sữa lừa để duy trì vẻ đẹp và sự tươi trẻ. 7. Đạo giáo cổ xưa quan niệm rằng, ăn trứng của các loài động vật sống lâu ví dụ như rùa có thể giúp con người trường sinh bất lão. 8. Ge Hong - một nhà giả kim sống ở thế kỷ thứ 4 đã chế tạo ra một bài thuốc được "quảng cáo" là sẽ giúp con người trường sinh bất tử gồm não khỉ và các loại thảo mộc. Ông nói rằng nếu sử dụng phương thuốc này thường xuyên thì con người có thể sống đến 500 năm! 9. Roger Bacon, một nhà sư kiêm triết gia sống ở thế kỷ 13 đã sở hữu một số phương pháp kỳ lạ để có cuộc sống vĩnh cửu. Trong cuốn sách “The Cure Of Old Age” của mình, ông khuyên mọi người nên uống rượu pha cùng với vàng, ngọc trai, san hô và xương hươu. Ngoài ra, ông còn khẳng định ăn rắn rất tốt cho sức khỏe và có thể giúp kéo dài tuổi thọ. 10. Vào thế kỷ 16, Diane de Poitiers - tình nhân của Vua Henry II Pháp đã uống một hỗn hợp vàng clorua và dietyl ete với mong muốn sẽ giúp mình trẻ mãi không già. Đáng tiếc là hợp chất này đã khiến Diane chết dần chết mòn và qua đời ở tuổi 66. Những khám nghiệm trên tóc của bà cho thấy bà đã bị ngộ độc vàng mãn tính. Diane cũng không phải người phụ nữ duy nhất ra đi trong nỗ lực làm đẹp của mình bởi cũng có nhiều người đã mất vì nhiễm độc chì và asen có quá nhiều trong đồ trang điểm xưa. 11. Bác sĩ của Vua Charles II Anh là Tobias Whitaker đã khuyên mọi người uống thật nhiều rượu để kéo dài tuổi thọ. Tuy nhiên, ông này đã qua đời vào năm 1664 và chỉ sống thọ 60 tuổi. 12. Năm 1920, nhà tâm lý học Eugen Steinach đã thử nghiệm thắt một phần ống dẫn tinh để kéo dài tuổi thọ. 13. Cũng trong năm 1920, Serge Voronoff đã thuyết phục hàng ngàn người đàn ông cấy tinh hoàn của tinh tinh để phục hồi sinh lực. 14. Năm 1921, tiến sĩ Charles G. Davis đã viết về radium như một loại thuốc kỳ diệu có thể giúp các tế bào khỏe mạnh hơn và đẩy lùi tuổi già. 15. Thế giới ghi nhận một người có tên John Brinkley đã cấy ghép tinh hoàn dê vào cơ thể người để giúp kéo dài tuổi thọ. Tuy nhiên, vào năm 1930, toàn bộ giấy phép hành nghề của ông đã bị thu hồi. 16. Charles-Édouard Brown-Séquard 1817 - 1894 là một nhà sinh lý học, thần kinh học uyên bác nhưng tới cuối đời ông đã hủy hoại danh tiếng khoa học của chính mình khi đi tìm sự bất tử. Theo đó, ông đã tự tiêm vào cơ thể mình hợp chất được chiết xuất từ tinh hoàn của chuột lang và chó bởi ông tin rằng đó là thần dược làm trẻ hóa. 17. Một trong những phương pháp kỳ lạ khác mà người xưa tin để có thể trở nên bất tử là ướp xác cơ thể sống của chính mình. Tục ướp xác sống này được những nhà sư thuộc dòng tu bí truyền Shingon ở Nhật thực hiện từ 1000 năm trước. Thường thì những nhà sư sau khi tự ướp xác mình sẽ không bị coi là “chết” mà là rơi vào trạng thái thiền sâu. Nhiều người tin rằng, những người đã thiền sâu sẽ ở trong trạng thái đó hàng tỷ năm, sau đó họ sẽ sống lại với một cơ thể nguyên vẹn. 18. Alexander Bogdanov 1873 - 1928 là một người xuất chúng, ông được biết đến là người tiên phong cho cải cách nghệ thuật của Liên Xô cũ. Ông tin rằng, việc thay máu sẽ khiến người ta khỏe lên và sống thọ. Chính ông đã truyền máu rất nhiều lần và sau mỗi lần như vậy, ông lại thấy mình trẻ khỏe ra. Tuy nhiên ở lần truyền máu cuối cùng của cuộc đời mình, máu truyền vào người ông là của một sinh viên bị sốt rét và ông đã qua đời ngay sau đó. 19. Các hoàng đế Trung Hoa ngày xưa cho rằng thuốc có thể làm tăng tuổi thọ. Bởi vậy mà rất nhiều nhà giả kim thuật Trung Quốc đã tinh chế ra “thuốc bất tử” được cho là có cả thành phần thủy ngân, nhưng đáng buồn là các bệnh nhân uống thần dược này thường chết sớm hơn bình thường. Tần Thủy Hoàng - ông vua nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc đã qua đời ở tuổi 39, được chẩn đoán cái chết là do ông uống thủy ngân. 20. Các nhà giả kim thuật ở Trung Quốc không phải những người duy nhất tin rằng thủy ngân là một thành phần chính trong thuốc trường sinh mà người phương Tây cũng vậy. Tất nhiên, việc tiếp xúc nhiều với thủy ngân gây nguy hiểm trầm trọng cho sức khỏe của họ. Ví dụ, Isaac Newton cũng là người quan tâm sâu sắc tới phương pháp này. Sau khi mất, ông được chẩn đoán rằng cơ thể mang nhiều dấu hiệu của ngộ độc thủy ngân run, hoang tưởng, rối loạn, mất ngủ trầm Nguyễn - Ohay TVTheo Với mong muốn được sống lâu, con người đã nghĩ ra nhiều phương pháp kì lạ, thậm chí là ghê rợn và “thực hành” lên cơ thể chính mình. Thông thường, con người sống từ 70 – 100 tuổi đã được coi là thọ và đại thọ. Tuy nhiên, nhiều người rất muốn vượt qua “ngưỡng” này nên đã tìm ra các cách thức khác nhau. Để rồi cuối cùng, tất cả đều thất bại, “tiền mất tật mang”…thậm chí là dùng cái chết để trả giá. Dưới đây là những cách “rùng rợn” nhất từng được thực hiện Thay máu để sống lâu Ý tưởng này xuất phát từ nhà khoa học Alexander Bogdanov 1873 - 1928. Ông đã cảm thấy cơ thể mình luôn khỏe mạnh hơn mỗi khi thực hiện một lần “thay máu”, từ đó ông nhận định rằng đây chính là phương pháp giúp con người “trẻ mãi không già”. Ông cũng đã tự tiến hành “thay máu” cho mình nhiều lần. Nhưng “sinh nghề tử nghiệp”, ông đã truyền cho mình máu của một người bị sốt rét, để rồi nhiễm bệnh và chết sau đó ít lâu. Một điều đáng ngạc nhiên là người cho ông máu nhiễm sốt rét đã sống rất khỏe mạnh. Chất trường sinh từ tinh hoàn chuột lang Tác giả của “thần dược” này là một nhà bác học có trình độ uyên thâm về sinh lí học và thần kinh học. Ông tên là Charles-Édouard Brown-Séquard, sinh năm 1817 và mất năm 1894. Danh tiếng của ông cũng đã hủy hoại bởi chất “trường sinh này”. Sau một thời gian nghiên cứu, ông đã chiết xuất được từ tinh hoàn chuột lang và chó một chất mà ông tin là có thể duy trì sự sống con người mãi mãi. Sau đó, ông đã tặng cho nhiều người, một số uống vào cảm thấy bình thường, nhưng cũng rất nhiều người cảm thấy rất khó chịu. Ngoài ra, “thần dược” này cũng đã cướp đi một sinh mạng. Công thức về "thần dược bất tử" từ tinh hoàn chuột lang và chó sau đó được tặng cho nhiều nhà khoa học, nhưng không mấy ai còn tin tưởng vào sự hiệu nghiệm của nó. Thủy ngân làm tăng tuổi thọ Như ta đã biết, thủy ngân là một chất cực độc. Tuy nhiên, các vua chúa Trung Hoa ngày xưa cho rằng, những thuốc từ chất này có thể làm tăng tuổi thọ. Trong tay họ cũng có một đội ngũ chế tạo các loại thuốc từ thủy ngân. Thế nhưng, hầu hết họ đều qua đời sớm vì uống loại thuốc này. Ví như vua Tần Thủy Hoàng được cho là đã sử dụng “thần dược” từ thủy ngân, nhưng cuối cùng ông chỉ sống được 39 tuổi; hay như vua Minh Thế vào 1567 cũng đã chết vì uống thủy ngân. Quả cầu phù thủy Không chỉ riêng ở phương Đông, các nhà giả kim thuật phương Tây cũng tận dụng thủy ngân cho mục đích chế tạo một loại thần dược trường sinh bất tử. Họ đã nghiên cứu cái gọi là “Quả cầu phù thủy” để thực hiện điều này, thành phần chính vẫn là thủy ngân. Ngay cả nhà bác học lỗi lạc Isaac Newton cũng rất quan tâm đến nó. Và khi ông mất, người ta đã khám nghiệm và phát hiện ông bị ngộ độc thủy ngân trầm trọng. Hiện rất nhiều nhà khoa học hiện đại đang tìm kiếm các thông tin về “Quả cầu phù thủy” này, bởi đã có khá nhiều người thời xưa đã bỏ mạng vì mong nó làm cho mình được bất tử. Uống vàng để giữ nhan sắc Vua Henry II của nước Pháp có một cận thần có vẻ đẹp tuyệt trần là Diane de Poitiers 1499 - 1566. Để duy trì nhan sắc này, bà đã trọn lẫn hỗn hợp từ vàng clorua và dung môi diethyl ether rồi uống hàng ngày. Thế nhưng, không những không duy trì được nhan sắc, bà đã “héo mòn” dần rồi qua đời. Khi khám nghiệm phần tóc, người ta phát hiện bà đã nhiễm độc vàng mãn tính. Ngồi thiền sâu đến chết Thời xưa, rất nhiều người tin rằng ngồi thiền sâu đến chết, sau đó ướp xác cơ thể sống của chính mình rồi để nó tồn tại hàng trăm năm, cuối cùng họ sẽ sống lại trong tình trạng nguyên vẹn bằng một tác động nào đó. Đây còn gọi là “ướp xác sống”, được một nhà sư Nhật Bản thực hiện cách đây khoảng 1 thiên niên kỉ 1000 năm. Có 4 bước thực hiện việc “ướp xác sống” rùng rợn này Đầu tiên là chỉ ăn trái cây, hạt, quả mọng trong 1000 ngày. Tiếp đó là ăn rễ và vỏ cây mục đích là giảm nước trong cơ thể. Bước tiếp theo là uống 1 loại độc dược chiết xuất từ nhựa thông mục đích là khiến người nôn ra các chất còn lại và nước trong cơ thể, nhựa thông sẽ giúp bảo quản cơ thể tránh vi khuẩn xâm nhập. Cuối cùng là tự ngồi thiền cho đến chết. Những cái xác này sau đó thành xác ướp và tất nhiên, họ đã hi sinh đời mình vô ích bởi sẽ không thể sống lại.

cách chế tạo thuốc trường sinh bất tử