Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết chết. Diệp Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo chơi.
Khía cạnh này đã được Châu Tinh Trì khai thác thành công trong Đại thoại tây du. Tuy nhiên, cách xây dựng tình tiết của Đại mộng tây du thiếu chỉn chu và việc đặt tình yêu vào nhân vật Tôn Ngộ Không bị đánh giá thiếu hợp lý, không tự nhiên, khó chấp nhận khi cải biên
Tận dụng điều kiện tự nhiên sẵn có, anh Lãnh Văn Mùi (SN 1990), Bí thư Đoàn xã Châu Tiến, huyện Quỳ Châu, Nghệ An đã mạnh dạn đầu tư xây dựng mô hình nuôi cá lồng trên lòng hồ thủy điện và trở thành tấm gương sáng về khởi nghiệp của thanh niên trên địa bàn.
Chạy khắp nơi để được đổ xăng. Những ngày cuối tháng 9 vừa qua, ông Nguyễn Văn Lê (huyện Châu Thành, Bến Tre) phải xách can chạy gần 10km để mua dầu về bơm nước ra khỏi vườn sầu riêng. Bình thường ông chỉ chạy xe khoảng 1km là có cây xăng để mua, nhưng khoảng
Ngày 6/10, Phó Cục trưởng Cục Lãnh sự Lương Thanh Quảng đã trao Giấy Chấp nhận lãnh sự cho ông Lorenzo Pecellín Fernández, Phó Lãnh sự danh dự của Tây Ban Nha tại Thành phố Hồ Chí Minh. Trao Giấy chấp nhận lãnh sự cho Tổng Lãnh sự Mỹ tại TP. Hồ Chí Minh Lễ kỷ niệm Quốc
U20 Việt Nam chiến thắng tưng bừng trong trận ra quân ở vòng loại U20 châu Á 2022. (HNMO) - Chiều 14-9, đội tuyển U20 Việt Nam đã có chiến thắng 5-1 trước U20 Hong Kong (Trung Quốc) ở lượt đầu vòng loại U20 châu Á 2022. Pha tranh bóng giữa các cầu thủ U20 Việt Nam (áo đỏ) và
cmzqlTt.
Người dịch /fb Ô Anh tới Diệp phủ, tự nhiên là ở lại chỗ Ô thị. Diệp Ly Châu rộng lượng, cũng không để ý trong phủ nhiều thêm một cô tiểu thư, nàng cũng không đặt Ô Anh ở trong lòng. Thời tiết mỗi ngày một nóng lên, chẳng mấy chốc đã là tháng bảy, mỗi ngày Diệp Ly Châu ném vào trong bình thủy tinh một viên trân châu. Buổi sáng thức dậy, nàng lắc lắc trân châu trong bình. Đã ba, bốn mươi viên rồi. Nàng đoán Đề Kiêu hẳn là đang ở Hàm Châu rồi, theo thời gian Đề Kiêu rời đi tăng lên, thân thể của nàng cũng từng chút một trở nên yếu đi. Diệp Ly Châu luôn không nhịn được nhớ lại cảm giác được chạm vào Đề Kiêu. Cái cảm giác vui vẻ khi ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, Diệp Ly Châu chưa bao giờ cảm nhận được ở những nơi khác. Nàng thật muốn mùa đông tới ngay lập tức. Ngày sinh của Diệp Ly Châu là mười lăm tháng bảy. Mười lăm tháng bảy là quỷ tiết, nàng chưa bao giờ ăn mừng sinh nhật, bởi vì vào ngày này âm khí nặng, thân thể nàng sẽ càng không tốt. Diệp Phụ An cũng biết, ngày này người trong nhà sẽ bận rộn tế tổ, vội vàng những việc khác, toàn bộ phủ từ trên xuống dưới đều kiêng kỵ, cũng sẽ không nói hôm nay là ngày sinh của Diệp Ly Châu. Hải Đàn đã sớm biết tin tức này từ nửa tháng trước, nàng nghe nói ngày này Diệp Ly Châu dễ bị tai hoạ quấn lên người, nên từ sớm đã nhìn chòng chọc bên chỗ Ô thị, sợ Ô thị sẽ mưu tính cái gì. Ô thị vốn là muốn trừ khử Diệp Ly Châu vào hôm đó. Bởi vì mười bốn tháng bảy là lúc thân thể Diệp Ly Châu yếu nhất, nàng chết vào một ngày này, thì cũng coi như là thần không biết quỷ không hay. Nhưng khoảng thời gian trước chẳng hiểu sao Hoàng hậu lại gọi bà ta vào trong cung, đánh tiếng với bà ta, trong câu chữ đều là chỉ trích người làm chủ mẫu là Ô thị không làm hết bổn phận, không chăm sóc tốt một đôi trai gái mà Khương thị để lại. Ô thị không hại bọn họ đã là tốt rồi, sao có thể chăm sóc bọn họ chứ? Nét mặt Hoàng hậu hiền hoà, nhưng ý trong lời nói thì là, nếu Diệp Ly Châu có mệnh hệ nào, nhất định là Ô thị không đủ tư cách làm chủ mẫu. Hơn nữa đoạn thời gian trước bà ta bị Diệp Phụ An phạt quỳ từ đường, cho nên, Ô thị cũng không dám để Diệp Ly Châu xảy ra chuyện vào lúc này. Ngày mười lăm tháng bảy, còn chưa tới sẩm tối, trong ngoài Diệp phủ đã treo đầy đèn lồng, trên đèn lồng đều có hình vẽ trừ tà, phòng ngừa tai hoạ tiến vào trong phủ làm hại Diệp Ly Châu. Dù sao cũng là sinh nhật, hơn nữa lại sắp là ngày cập kê của Diệp Ly Châu, tuy rằng lễ cập kê sẽ lùi lại đến tháng tám, nhưng buổi tối, người một nhà vẫn cùng nhau ăn bữa cơm. Quân thị không tiện qua đó, chỉ có Khương Nhiễm Y tới. Diệp Ly Châu ngồi ở phía bên tay phải Diệp Phụ An, Diệp Gia Hữu ngồi ở bên trái Diệp Phụ An, Ô thị thì ngồi đối diện Diệp Phụ An, mấy người vợ lẽ không thể ngồi vào bàn, đứng ở một bên hầu hạ dùng cơm. Từ buổi chiều Diệp Ly Châu đã cảm thấy lồng ngực khó chịu, bước chân cũng nặng nề, nàng không muốn khiến cho Diệp Phụ An lo lắng, lúc đi tới thì trang điểm nền nã, trên môi bôi một lớp son nhàn nhạt, thoạt nhìn khí sắc cũng không tệ lắm. Trước khi ăn cơm, Ô thị cười nói “Sau khi Tiểu thư về nhà, khí sắc càng tốt hơn rồi, hồi đó đáng ra nên sớm chút đón tiểu thư về.” Diệp Phụ An nghĩ thấy cũng đúng, sau khi về nhà, thân thể Diệp Ly Châu khá hơn so với ở trong chùa, ông có chút hối hận đã để Diệp Ly Châu chịu khổ nhiều năm như vậy ở Minh Phật Tự. Chỉ có Diệp Ly Châu hiểu, thân thể của nàng khá hơn, thực ra đều là nhờ Đề Kiêu. Ô thị ngó thấy sắc mặt Diệp Phụ An tốt hơn bình thường rất nhiều, biết được lời mình nói đã trúng ý Diệp Phụ An rồi. Lúc bình thường, Ô thị thật sự không khiến người ta bới móc ra được sai sót gì. So sánh với mấy bà vợ bé, bà ta thận trọng có phong thái hơn, ăn nói cũng không khiến người ta chán ghét. Khi đó Diệp Phụ An không tái giá, mà là nâng Ô thị lên làm vợ cả, một suy tính trong đó chính là, ông sợ sau khi tái giá phu nhân mới độc ác ích kỷ, không bao dung được Diệp Gia Hữu và Diệp Ly Châu. Ô thị ở trong phủ biết thân biết phận, gia thế cũng thấp, nâng bà ta lên, bà ta cũng không dám làm mưa làm gió. Mặc dù Ô thị không có cách nào xem Diệp Gia Hữu và Diệp Ly Châu như con trai con gái của mình, nhưng bình thường làm việc ổn thỏa, cũng không có tận lực gây khó dễ. Lần trước Ô thị muốn phái người lục soát phòng của đầy tớ trong Tĩnh Thủy Hiên, sau khi quỳ từ đường xong, bà ta rất nhanh thì thừa nhận sai lầm trước mặt Diệp Phụ An, lại ba lần bốn lượt nhận lỗi với Diệp Ly Châu. Ăn cơm xong, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y đi về. Diệp Ly Châu cảm thấy cả người suy nhược, muốn quay về nghỉ ngơi thật tốt. Khương Nhiễm Y và Quân thị đều thật lòng thật dạ đối xử với Diệp Ly Châu. Lần trước Diệp Ly Châu bị bệnh, Khương Nhiễm Y vẫn luôn trông chừng nàng, lo lắng vô cùng. Diệp Ly Châu biết chị họ có lòng dạ thiện lương, nếu nói cho chị ấy biết, tối nay khẳng định chị sẽ ngủ không ngon, nên không nói gì cả, chỉ nói mình muốn về đi ngủ Khương Nhiễm Y cũng không nhìn ra, để Hải Đàn đưa Diệp Ly Châu quay về. Diệp Ly Châu đi sau lưng Hải Đàn, theo Hải Đàn ra khỏi viện mà Khương Nhiễm Y ở. Sau khi trở về, nàng tắm rửa một tóc dài của nàng ướt nhẹp, sau khi lau sạch sẽ xong tuy không nhỏ nước nữa, nhưng vẫn có phần ẩm ướt. Diệp Ly Châu mở cửa sổ ra, ngồi bên cửa sổ hong tóc. Sau khi tẩy trang, sắc mặt của nàng lộ ra vẻ nhợt nhạt, khí huyết không đủ, tay chân nàng cũng quả thực lạnh ngắt. Diệp Ly Châu cảm thấy vừa lạnh vừa nóng, mê man nằm sấp trên gối mềm, để gió nhẹ thổi khô tóc. Cửa sổ mở ra, sợ có muỗi bay vào, Hải Đàn để lại một bó huân hương, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, cũng để nha hoàn giữ cửa đi ra, không cho quấy rầy sự thanh tịnh của tiểu thư. Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, Diệp Ly Châu cảm thấy ngọn nến trong phòng đột nhiên tắt mất, người nàng run lên một trận, nhưng lại không nặng nề như vậy nữa. Vừa mới tắm xong, lại là ở trong khuê phòng của mình, Diệp Ly Châu khoác trên người hai tầng áo lụa, váy áo che phần ngực và bụng, bởi vậy lộ ra xương quai xanh xinh đẹp cùng một mảnh tuyết trắng. Áo lụa màu đỏ tươi, màu sắc này càng tươi đẹp, càng tôn lên nước da trắng muốt của nàng, có cảm giác óng ánh trong suốt đến phát sáng. Mái tóc đen của Diệp Ly Châu nửa khô, mang theo hương thơm thoang thoảng, ngọn đèn đã tắt, ánh trăng chiếu vào, nàng ăn bận tươi đẹp, giống như là phủ một tầng yêu khí, nhưng vẻ mặt của nàng quá mức đơn thuần, dưới ánh trăng sạch sẽ, lại như là được phủ một tầng tiên khí. Diệp Ly Châu cảm thấy tay chân không còn nặng nề như vậy nữa, nàng mệt mỏi ngáp một cái, muốn đóng cửa sổ đi vào trong phòng nghỉ ngơi. Tay còn chưa đụng tới cửa sổ, Diệp Ly Châu đột nhiên mở to hai mắt, cánh môi đầy đặn ướt át cũng mở ra thật lớn, hiển nhiên là cực kỳ kinh ngạc. “Tần Vương điện hạ…” Diệp Ly Châu không dám lên tiếng, nàng ép giọng thật thấp, “Sao ngài đã tới rồi?” Không phải hắn nên ở Hàm Châu sao? Đề Kiêu dĩ nhiên là một mình cưỡi ngựa tới, liên tục hai ngày chưa nghỉ ngơi, Hãn huyết bảo mã ngày đi nghìn dặm của hắn cũng sắp mệt chết rồi. Mặc dù sinh nhật của tiểu cô nương không may mắn, nhưng hắn vẫn muốn tới. Muốn thăm nàng. Chỉ có một điều đáng tiếc là, khi tới kinh thành thì đã là sẩm tối rồi, Đề Kiêu không có thời gian đi tắm rửa, hay thay một bộ quần áo sạch sẽ, để sáng sủa trước mặt nàng. Hắn phong trần mệt mỏi, trên quần áo đều là bụi đất, ban ngày lên đường gấp rút, mặt trời chói chang trên cao, Đề Kiêu bị phơi nắng đen đi một ít. Màu da hắn thực ra không đậm, nhưng so sánh với làn da có thể phát sáng của tiểu cô nương thì vẫn có vẻ sẫm màu. Có điều, Đề Kiêu vẫn anh tuấn quyến rũ, phong thái của hắn không tầm thường, dù cho đang mặc áo vải, cũng càng chói mắt hơn so với mặc quần áo quý giá bằng lăng la tơ lụa. Dáng người hắn rắn rỏi, cao to như tùng bách. Hắn đứng ở dưới ánh trăng, ngũ quan sâu sắc lập thể, sau khi quét qua xương quai xanh mảnh mai tinh xảo cùng bờ vai của Diệp Ly Châu, tròng mắt hắn tối đi vài phần, giọng nói hơi có chút khàn khàn “Thái Tử có việc để ta về kinh hai ngày, nghe nói là sinh nhật nàng, nên tới xem một chút. Vốn là không định tới.” Diệp Ly Châu gật đầu, hóa ra là có việc, thảo nào sớm như vậy đã quay lại. Nàng thật sự cho rằng phải đến mùa đông mới có thể gặp được hắn. Đề Kiêu quay lại, có thể chủ động tới thăm nàng, nàng đã rất vui vẻ rồi. Nàng không thể chờ đợi được muốn gần Đề Kiêu hơn một chút. Nhưng là… Diệp Ly Châu ở trong phòng, Đề Kiêu ở bên ngoài, địa thế của căn phòng cao hơn một chút, nàng ở bên trên, hắn ở bên dưới, cách một cái cửa sổ, hai người cũng không thể cách quá gần. Diệp Ly Châu cũng không biết Hải Đàn đã sai bảo nha hoàn đi cả rồi, nàng lo phòng ngoài sẽ có nha hoàn nghe được. Diệp Ly Châu vịn cái gối đầu ngồi xổm dậy, nàng mở cửa sổ to hơn một chút, nhỏ giọng nói với Đề Kiêu “Điện hạ, ngài ở bên dưới đón ta, đừng để ta ngã, ta xuống dưới nói chuyện với ngài.” Mái tóc dài của nàng chưa dùng trâm buộc lên, mềm mại tản mát ở trên vai. Tóc nàng rất dài, như mây mù vậy, vừa dày vừa đẹp, khiến người ta không dời được mắt. Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng nhuộm lên mấy phần đỏ ửng, càng lộ ra vẻ đáng yêu. Đề Kiêu nhìn quần áo của mình, hai ngày rồi hắn chưa nghỉ ngơi, trong mắt đầy tơ máu, trên y phục có bụi bặm và mồ hôi. Hẳn là nàng vừa mới tắm xong, trên người trước sau luôn có mùi thơm rất dễ chịu, tóc đen sạch sẽ lại xinh đẹp. Diệp Ly Châu nghĩ mình đi xuống như vậy, nhất định sẽ được Đề Kiêu ôm lấy. Nàng quá thích cảm giác được tiếp xúc với Đề Kiêu. Diệp Ly Châu nói “Nhất định phải ôm lấy ta…” Lời còn chưa dứt, Đề Kiêu giơ tay lên mở cửa sổ rộng hơn, hắn nâng vai Diệp Ly Châu lên, nhấc nàng xuống dưới. Lúc Diệp Ly Châu được thả xuống đứng trên mặt đất, cả người vẫn ở vào trạng thái kinh ngạc. Trên mặt đất là cỏ xanh, nàng không đi giày, bàn chân nhỏ nhắn bị đâm có chút khó chịu. Nhưng mà có váy phủ lên, Đề Kiêu cũng không thể thấy được.
Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay Tác giả Phân Phân Hòa Quang vừa giới thiệu một bộ truyện mới thuộc thể loại ngôn tình. Với cặp đôi Nhiếp chính vương mạnh mẽ và mỹ nhân yểu điệu cùng phần văn án thu hút chắc chắn Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay sẽ không làm cho bạn thất vọng. Nếu bạn thích sủng, không cẩu huyết, muốn đổi gió sau khi đọc truyện ngược và rối não thì đây là lựa chọn đáng để ánDiệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là mộtmỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh giá Phân Phân Hòa Quang
Giới thiệu Tên gốc Chưởng thượng Ly Châu Tác giả Phân Phân Hòa Quang Thể loại Cổ đại, Ngọt văn, Cung đình hầu tước, Hào môn thế gia, Trời đất tác thành, 2S Độ dài 112 chương Người dịch LC + Chim Ba Chân /fb Văn án Diệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là một mỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết chết. Diệp Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo chơi. Người đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô cùng. Thế nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra hơi. Cuối cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh mạng. Diệp thừa tướng xưa nay không sợ trời không sợ đất vội túm lấy con gái mình, kề sát bên tai nàng thì thầm “Đây là Nhiếp chính vương, chính là Tần vương mới dẫn theo mười vạn quân tới kinh đô uy hiếp hoàng đế. Con gái bảo bối của cha, chúng ta tìm người dịu dàng một chút, đừng chọn vị sát thần này.” Về sau, Nhiếp chính vương ôm Tiểu Ly Châu đáng thương vào trong lòng mình “Ngoan, lại gần thêm chút nữa.” Chỉ có Nhiếp chính vương tự mình biết, hắn thích tiểu mỹ nhân này đã bao lâu rồi. Hướng dẫn sử dụng Ngọt văn, nữ chủ bánh bèo, hiền lành đáng yêu Nam chủ mạnh mẽ, thoạt nhìn cao ngạo lạnh lùng không gần nữ sắc, trên thực tế… CẢNH BÁO Phong cách dịch của mình có phần không truyền thống như các bạn hay đọc, xin xem xét trước khi nhảy hố. Mọi ý kiến đóng góp sẽ được tiếp thu để hoàn thiện sau. Tiệm tạp hóa Thú Cưng ♡ ˘▽˘>ԅ ˘⌣˘.giới thiệu. Bìa Mèo lười ngủ ngày
Người dịch LC + Chim Ba Chân Điều đầu tiên hiện lên trong đầu Diệp Ly Châu chính là, nàng sẽ không lấy chồng. Sức khỏe của nàng kém như vậy, người chỉ nửa bước là vào quan tài, làm sao có thể lập gia đình đây. Mặc dù dựa vào Đề Kiêu có thể kéo dài hơi tàn một đoạn thời gian, nhưng Đề Kiêu dù sao cũng không phải là người trong kinh thành, hai người không thể lúc nào cũng gặp mặt. Về phần khi trước Khương Nhiễm Y từng nói nàng gả cho Đề Kiêu… Diệp Ly Châu không dám nghĩ quá sâu. Thứ nhất, cha nàng có đồng ý hay không là một vấn đề, thứ hai, nếu nàng bởi vì lý do sức khỏe mà gả cho Đề Kiêu, với Đề Kiêu mà nói, chắc chắn là không công bằng, đây xem như là một loại lừa gạt. Nếu như Đề Kiêu biết nàng tới gần hắn, cũng không phải là xuất phát từ sự yêu thích, mà là bởi vì thân thể nàng cần… Diệp Ly Châu nhớ tới ánh mắt bình thường vẫn lạnh như băng của Đề Kiêu thì thoáng rùng mình, đáy lòng có chút sợ hãi. Quân Thị thấy sắc mặt Diệp Ly Châu không đúng, hỏi “Châu Châu, cháu sao thế?” Diệp Ly Châu lắc đầu, gượng gạo nói “Mợ, cháu không sao. Cháu chỉ là lo, gã sai vặt kia có khi nào sẽ nói cho Điền công tử biết việc chúng ta tới đây hay không thôi.” Quân Thị lắc đầu “Cháu yên tâm, hắn lơ là nhiệm vụ, sẽ không tùy tiện nói ra đâu. Điền Trác cũng là thứ ngu xuẩn, thật sự cho rằng ở trong phủ nhà mình thì lời gì cũng có thể tùy tiện nói ra.” Nếu không phải là Quân Thị sớm có đề phòng, muốn gặp Điền Trác trước, vì vậy mới đi tới chỗ Điền Trác thường xuyên ra vào, e rằng vẫn chưa biết người này tồi tệ như vậy. Diệp Ly Châu lại nói “Mợ định làm thế nào để hủy mối hôn sự này ạ?” Chắc chắn Quân Thị không thể để cho Điền gia chủ động từ hôn. Nếu Điền gia chủ động từ hôn, không khác nào nói cho toàn bộ kinh thành này biết, bọn họ coi thường con gái Khương gia. Cho nên, hiển nhiên phải là Khương gia đề xuất chuyện này. Nhưng phải có một lý do hợp lý. Quân Thị khẽ vỗ lên tay Diệp Ly Châu “Châu Châu, quay về mợ sẽ trù tính chuyện này. Cháu cứ chờ xem, mợ nhất định phải cho cháu thấy, kẻ bắt nạt chúng ta sẽ có kết cục thế nào. Sau này cháu bị người ta ức hiếp, cứ việc nói với mợ.” Diệp Ly Châu gật đầu. Thực ra nàng cảm thấy bản thân sẽ không bị người nào ức hiếp. Ô Thị bắt nạt nàng thì đã bị Hải Đàn dạy dỗ đến mức tức mà cũng không dám ra ngoài rồi. Ngoài Ô Thị ra, hình như cũng không có ai bắt nạt nàng. . . . Chẳng mấy chốc mà nửa tháng đã trôi qua, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y vẫn ở trong tòa nhà bên ngoài kinh thành như trước. Sức khỏe của Diệp Ly Châu tuy rằng vẫn khá yếu, nhưng mà không thường ho ra máu nữa. Chỉ chớp mắt, Thái Tử từ Trần Châu chiến thắng trở về. Thái Tử diệt sạch sơn tặc ở Cẩm Sơn, cũng mang đầu của tên thủ lĩnh trở về. Chuyện diệt giặc cỏ ở Cẩm Sơn, có thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy, đương nhiên không thể thiếu sự trợ giúp của Tần Vương, cho nên Tần vương cũng phải về kinh. Để chúc mừng Thái Tử bình an trở về, Hoàng hậu đã mở tiệc ở trong cung Chiêu Dương. Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y cùng nhau vào cung. Ở trên đường, Diệp Ly Châu đại khái biết được, ngày hôm trước Tần vương đã vào cung rồi. Đúng là ngày hôm trước Đề Kiêu đã dẫn theo Thái Tử trở về. Phần lớn người trong kinh thành đều không biết Đề Kiêu cũng mang theo binh mã tới Trần Châu, hơn nữa không phải là một vài binh lính, mấy vạn binh mã lại có thể lặng yên không tiếng động giấu giếm tất cả mọi người. Từ Hàm Châu đến Trần Châu, hai nơi cách xa nhau nghìn dặm, đi qua không ít địa phương, quan viên ở những nơi này không biết là chưa nhận được tin hay thế nào, lại không có một chút tin tức truyền về kinh thành. Mãi tới lúc đã đến Cẩm Thành Trần Châu, Hoàng đế mới biết được chuyện này. Tối qua, Hoàng đế mở tiệc chiêu đãi, ở ngay trên yến tiệc, Đề Kiêu lấy đầu của tên thủ lĩnh Cẩm Sơn ra. Có không ít quan văn đang ngồi đó, rất ít khi nhìn thấy một cái đầu máu chảy đầm đìa, Hoàng đế cũng nhiều năm rồi chưa từng nhìn thấy cảnh tượng máu me như vậy. Đề Kiêu vào điện không cần phải tháo đao, bảo đao Trọng Uyên của hắn đang đặt ở ngay trên bàn. Hắn lạnh nhạt uống rượu, lơ đãng nói “Đầu của sơn tặc Cẩm Sơn, là Thái Tử điện hạ tự tay chém được.” Cũng đã đến lúc này rồi, sẽ chẳng ai để ý rốt cuộc đầu người là Thái Tử chém, hay là Đề Kiêu chém. Một vài quan văn không thể không đứng dậy mà khen ngợi Thái Tử. Đề Kiêu dẫn theo không ít binh mã tới đây, đều đã đóng quân ở bên ngoài kinh thành, nói là để Thái Tử học luyện binh. Mặc kệ Đề Kiêu nói với bên ngoài dễ nghe bao nhiêu, trên thực tế, với Hoàng đế mà nói đều là sự uy hiếp. Hoàng đế biết Đề Kiêu đã không còn khách sáo thờ ông ta là quân chủ nữa. Hàm Châu kiêu ngạo, nếu thực sự nổi lên chiến tranh, trong kinh thành thật không có tướng lĩnh đắc lực có thể qua được Đề Kiêu. Ông ta đành phải đem chức quyền đoạt được từ trong tay Thái Tử lúc trước, giao trả lại cho Thái Tử. Một bữa tiệc rượu uống đến trong lòng mọi người đều không yên, Hoàng đế thì đã sớm hối hận. Chuyện diệt giặc Cẩm Sơn lần này, vốn là một cái thòng lọng mà ông ta hạ xuống cho Thái Tử, không ngờ Đề Kiêu lại có thể có thể chạy tới giúp đỡ Thái Tử, khiến chuyện này biến thành công trạng của Thái Tử. Vất vả lắm mới tước được quyền lực của Thái Tử, bây giờ lại trả lại, hoàng đế tức đến suýt nữa thì nôn ra máu, Nhị hoàng tử Triệu Dật vốn đang đắc ý dạt dào cũng thay đổi sắc mặt. Chờ đến khi vào đến cửa cung, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y xuống xe ngựa. Bởi vì đến sớm, hai người không đi tới cung Chiêu Dương trước, mà là tản bộ trong Ngự hoa viên. Cảnh vật trong cung tự nhiên là không giống với bên ngoài, có rất nhiều chủng loại hoa mai, ở bên ngoài căn bản đều không thấy được. Khương Nhiễm Y yêu thích hoa mai, nàng vòng quanh ở trong vườn ngắm hoa, Diệp Ly Châu thì ngồi ở trong đình. Hải Đàn đi theo bên cạnh Diệp Ly Châu, hai cung nhân trong cung Hoàng hậu đi theo Khương Nhiễm Y, sợ Khương Nhiễm Y lạc đường trong Ngự hoa viên. Hải Đàn nói “Hôm nay bệ hạ sẽ còn đãi tiệc trong cung điện ở phía trước. Lần này Thái Tử được việc, bệ hạ nể mặt Thái Tử, tất nhiên phải chúc mừng một phen. Hôm nay, Lão gia cũng đã vào cung từ sớm, lúc về chúng ta sẽ về cùng Lão gia.” Lúc này, Diệp Ly Châu nghe được một giọng nói truyền đến “Diệp tiểu thư.” Nàng và Hải Đàn kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên mặc áo gấm đi tới, đúng là Nhị hoàng tử Triệu Dật. Hoàng đế và thừa tướng đánh cờ ở trong Ngự hoa viên, Triệu Dật vốn dĩ phải đi thỉnh an Hoàng đế, không ngờ trên đường đi tới đó, lại gặp được Diệp Ly Châu. Diệp Ly Châu khách sáo đứng dậy, hành lễ “Nhị hoàng tử điện hạ.” Triệu Dật thản nhiên quan sát Diệp Ly Châu. Nàng đang mặc váy áo màu xanh mộc mạc, bên ngoài khoác áo choàng trắng như tuyết, mái tóc đen được giấu trong mũ áo choàng, một khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp tuyệt trần không thấy chút ý cười nào, trong đôi mắt hoa đào ẩn tình tự nhiên cũng tràn đầy xa cách. Bắt đầu từ lần đầu tiên gặp Diệp Ly Châu, Triệu Dật đã muốn có được vị giai nhân tuyệt sắc này, khổ nỗi thân phận của Diệp Ly Châu không giống người khác, hắn muốn cưới nàng thì cần phải trả giá một chút, mà có trả giá thật lớn, Diệp Phụ An cũng không nhất định sẽ đồng ý. Cho nên Triệu Dật chỉ có thể đỏ mắt trông mong. Hắn tiến lên một chút, nói “Bên ngoài lạnh như vậy, sao Diệp tiểu thư không tới chỗ Quý phi nương nương ngồi một lát? Tính tình Quý phi nương nương lương thiện, thích nhất là mấy cô nương trẻ tuổi như tiểu thư đây.” Triệu Dật muốn ngồi nói chuyện với Diệp Ly Châu một lát. Diệp Ly Châu lại không hiểu sao chán ghét ánh mắt của Triệu Dật. Rõ ràng lúc Đề Kiêu nhìn nàng, so với khi Triệu Dật nhìn nàng còn to gan hơn nhiều, nhưng Diệp Ly Châu lại không có bất kỳ ác cảm gì với Đề Kiêu. Hải Đàn nói “Nhị hoàng tử điện hạ, tiểu thư nhà tôi sắp phải đi tới cung Chiêu Dương rồi. Chắc ngài cũng có việc ạ? Chúng tôi đi trước.” Triệu Dật nói “Ta không bận, mấy tháng không gặp được Diệp tiểu thư, ta muốn hỏi một chút, sức khỏe của Diệp tiểu thư…” Hắn quá mức chuyên tâm, ngay cả người đã tới phía sau rồi cũng không biết. Diệp Phụ An sa sầm mặt, bên cạnh ông là Hoàng đế. Diệp Ly Châu không nhận ra Hoàng đế, chỉ hô lên một tiếng “Cha” . Triệu Dật lúc này mới vội vã quay đầu lại. Lúc nhìn thấy khuôn mặt còn đen hơn đít nồi của Diệp Phụ An, tim hắn rơi tõm xuống, vội vọt sang một bên “Nhi thần gặp qua phụ hoàng.” Diệp Ly Châu lúc này mới biết, hóa ra người đàn ông trung niên mặc thường phục đứng bên cạnh Diệp Phụ An là Hoàng đế, nàng cũng hành lễ “Thần nữ gặp qua bệ hạ.” Hoàng đế nói “Dật Nhi, Diệp tiểu thư, các ngươi đều đứng lên đi.” Dung mạo của Diệp Ly Châu quả thực không tầm thường, Hoàng đế cũng không trách Triệu Dật thất lễ như thế. Thoáng suy nghĩ một chút, hoàng đế nói “Vừa rồi Diệp tiểu thư và Dật Nhi trò chuyện với nhau thật vui vẻ, trẫm và Diệp thừa tướng đi tới, trái lại làm gián đoạn các ngươi rồi.” Sắc mặt của Diệp Phụ An khó coi hơn, ông nói với Diệp Ly Châu “Châu Châu, nam nữ thụ thụ bất thân. Tuy là trong cung, nhưng con cũng phải giữ lễ, sao lại tùy tiện nói chuyện với Nhị hoàng tử?” Diệp Ly Châu biết Diệp Phụ An là đang cho nàng bậc thang đi xuống, khiến câu “Trò chuyện với nhau thật vui” kia của hoàng đế không đạt được kết quả, nàng nói “Thân phận Nhị hoàng tử tôn quý, con gái gặp điện hạ, chỉ là hành một lễ, cũng không nói cái gì khác nữa.” Diệp Phụ An nói “Lần sau chớ tùy tiện đi lại ở bên ngoài. May mà lần này là cha và bệ hạ nhìn thấy, nếu là người khác nhìn thấy, thanh danh của con chắc chắn sẽ bị tổn hại đấy.” Hoàng đế nghe thấy câu nói này của Diệp Phụ An, vì không để cho trọng thần lạnh lòng, chỉ đành phải nói “Chẳng qua là chào hỏi hai câu, ái khanh, sao ngươi lại kéo đến chuyện thanh danh. Sự việc ngày hôm nay, trẫm và Dật Nhi tất nhiên sẽ không để người ngoài nói lung tung.” Lúc này sắc mặt Diệp Phụ An mới dịu đi. Ông nhìn về phía Triệu Dật, nói “Nhị hoàng tử điện hạ, vài ngày trước ngài để người dưới quyền vận chuyển lương thảo từ Vạn Châu cứu tế Nam Châu, bên trong xảy ra chút sơ suất, thần đang muốn hỏi ngài một chút, vừa vặn bệ hạ cũng ở đây, chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện. Bệ hạ, người và nhị hoàng tử đi trước, thần xin được dặn dò con gái mấy câu.” Sắc mặt của Triệu Dật khó coi hơn, Diệp Phụ An rõ ràng là nhằm vào hắn. Hắn chẳng qua là nói với Diệp Ly Châu hai câu, lại cực kỳ bình thường, lòng dạ của Diệp Phụ An còn nhỏ hơn lỗ kim, nhất định phải tóm lấy sai lầm của hắn. Chờ hoàng đế và Triệu Dật đi khỏi, Diệp Ly Châu mới nói “Cha, con không muốn nói chuyện với ngài ấy, là ngài ấy cứ một mực…” Diệp Phụ An vỗ vỗ vai Diệp Ly Châu “Được rồi, cha biết. Đều tại Châu Châu nhà ta đẹp quá đấy mà.” Diệp Phụ An không phải là không biết, nếu như Triệu Dật vẫn tiếp tục dây dưa, vì ngại thân phận, Diệp Ly Châu cũng rất khó thoát thân. Ông nói “Lần này cha sẽ cảnh cáo hắn, lần sau hắn quấy rầy con nữa, cha nhất định không khách khí với hắn.” Ván cờ của Diệp Phụ An và Hoàng đế đã kết thúc, lại qua hai khắc, trong cung điện phía trước, các đại thần hẳn là sắp đến đủ cả. Ông cũng không tiện ở lại chỗ này lâu, chỉ dặn “Con ở trong cung cẩn thận một chút, thứ mà người khác cho con không được tùy tiện ăn, cũng không nên tùy tiện nói quá nhiều với người lạ, chơi với chị họ con thôi.” Diệp Ly Châu gật đầu, nàng cũng không phải là đứa bé ba tuổi, những lời Diệp Phụ An nói, nàng đều hiểu cả. Chỗ này thường có người đi qua, Diệp Phụ An đang muốn căn dặn Diệp Ly Châu đi tới chỗ Hoàng hậu, trước mặt lại có hai người đi tới. Chính là Thái Tử điện hạ và Tần Vương điện hạ. Diệp Phụ An để Diệp Ly Châu ở sau lưng mình, ông chắp tay tiến lên “Thái Tử điện hạ, Tần Vương điện hạ.” Diệp Ly Châu làm một lễ vạn phúc. Đề Kiêu quan sát Diệp Ly Châu từ trên xuống dưới, lúc này mới nói “Diệp thừa tướng, đây là lệnh ái Diệp tiểu thư sao?” Diệp Ly Châu ngước mắt thoáng nhìn Đề Kiêu. Khuôn mặt của hắn trước sau như một lạnh như băng, anh tuấn mà kiêu ngạo, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc dao động nào. Diệp Phụ An chỉ lo Đề Kiêu coi trọng Diệp Ly Châu, nhất định phải gả Diệp Ly Châu cho Thái Tử. Việc Đề Kiêu đột nhiên lấy ra cái đầu máu chảy đầm đìa hù dọa Hoàng đế trên yến tiệc ngày hôm trước, Diệp Phụ An vẫn còn nhớ rõ. Người này tuyệt đối không phải người lương thiện, con gái ông không thể gả đến chỗ Thái Tử được. Diệp Phụ An nói “Vừa rồi thân thể con bé không thoải mái, suýt nữa té xỉu, nên ta tới đây nhìn xem. Châu Châu, đây là Thái Tử điện hạ, hẳn là con đã từng gặp ngài ấy trong cung của Hoàng hậu, đây là Tần Vương điện hạ, dựa theo vai vế, hẳn là con phải gọi Tần vương một tiếng chú đấy.” Diệp Ly Châu lại hành một lễ nữa “Thái Tử điện hạ, Tần Vương thúc thúc.” Con ngươi của Đề Kiêu chợt tối đi. Diệp Phụ An cười nói “Con bé nhát gan, gặp người là khúm núm, sức khỏe lại không tốt, chỉ có thể nuôi ở trong nhà. Tần Vương, ngài cũng đừng so đo với đám trẻ con này làm gì.” Khóe môi Đề Kiêu lạnh nhạt nhếch lên “Đương nhiên là không rồi. Người trên yến tiệc hẳn là tới gần đủ rồi, Diệp thừa tướng, chúng ta qua đó trước.” Lúc đi qua ngang qua Diệp Ly Châu, trên người nàng có mùi thơm thoang thoảng, giữa chân mày rủ xuống một viên hồng ngọc, một viên bảo thạch nho nhỏ, ánh lên nốt chu sa, chẳng những không có vẻ thô tục, trái lại khiến cả khuôn mặt càng lộ ra vẻ quyến rũ hơn. Chờ đi xa rồi, Triệu Quân cười nói “Cậu, hóa ra Diệp thừa tướng còn chưa biết cậu và Diệp tiểu thư đã từng gặp nhau. Nếu ông ta biết cậu và Diệp tiểu thư đêm hôm hẹn hò, nhất định phải tức đến râu cũng vểnh ngược lên ấy.” Đề Kiêu thản nhiên nói “Tò mò như vậy à?” Triệu Quân thu lại giọng điệu có chút hả hê “Không tò mò, không tò mò một chút nào ạ.” Đề Kiêu không so đo với thằng nhóc Triệu Quân này, hắn nhớ tới vừa rồi Diệp Ly Châu hơi mấp máy môi gọi hắn “Tần Vương thúc thúc”, trong lòng lại bỗng dưng bốc hỏa, chỉ muốn quay lại ức hiếp nàng một phen.
LY CHÂU TRONG LÒNG BÀN TAYTên gốc Chưởng thượng Ly ChâuTác giả Phân Phân Hòa QuangThể loại Cổ đại, Ngọt văn, Cung đình hầu tước, Hào môn thế gia, Trời đất tác thành, 2SĐộ dài 112 chươngNgười dịch LC + Chim Ba Chân /fb VĂN ÁNDiệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là một mỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết chết. Diệp Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo chơi. Người đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra hơi. Cuối cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh mạng. Diệp thừa tướng xưa nay không sợ trời không sợ đất vội túm lấy con gái mình, kề sát bên tai nàng thì thầm “Đây là Nhiếp chính vương, chính là Tần vương mới dẫn theo mười vạn quân tới kinh đô uy hiếp hoàng đế. Con gái bảo bối của cha, chúng ta tìm người dịu dàng một chút, đừng chọn vị sát thần này.” Về sau, Nhiếp chính vương ôm Tiểu Ly Châu đáng thương vào trong lòng mình “Ngoan, lại gần thêm chút nữa.”Chỉ có Nhiếp chính vương tự mình biết, hắn thích tiểu mỹ nhân này đã bao lâu dẫn sử dụngNgọt văn, nữ chủ bánh bèo, hiền lành đáng yêuNam chủ mạnh mẽ, thoạt nhìn cao ngạo lạnh lùng không gần nữ sắc, trên thực tế… CẢNH BÁOPhong cách dịch của mình có phần không truyền thống như các bạn hay đọc, xin xem xét trước khi nhảy ý kiến đóng góp sẽ được tiếp thu để hoàn thiện sau. Tiệm tạp hóa Thú Cưng ♡ ˘▽˘>ԅ ˘⌣˘.giới Mèo lười ngủ ngày Danh sách chương Chương có pass sẽ được gợi ý ở chương trước đó Do nhiều trang đã ăn cắp bản dịch của mình còn không ghi nguồn nên những bộ truyện sau sẽ có Pass khó hơn. Bộ này thì bị ăn cắp nhiều rồi nên cởi pass. Mỗi lần truyện bị lấy cắp/chia sẻ pass thì pass sẽ càng khó hơn hoặc truyện sẽ chỉ được chia sẻ trong group kín. Chú ý không bình luận về pass!! Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 + 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Hoàn chính văn Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Hoàn ~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~ Những truyện đã/đang được tiến hành Hiện đại Đốt cháy lãng mạn – Triệu Thập Dư Sủng, Ngọt, HE, 2S, HoànCường thế sủng ái – Triệu Thập Dư Sủng, Ngọt, HE, 2S, HoànEo Thon – Điềm Dữu Tử H+, Ngọt, 3S, Thanh xuân vườn trường, đang tiến hành 07/21Cổ đạiLy Châu trong lòng bàn tay – Phân Phân Hòa Quang Sủng, Ngọt, HE, 2S, HoànHoàng hậu bị phu quân mặt dày tính kế – Phân Phân Hòa Quang Sủng, Ngọt, HE, 2S, Nam chính trùng sinh, HoànĐại nhân, ngài thật là hư H, cha chồng x con dâu, 3S <- Thế giới thứ 4 của bộ “Nuông chiều nhục dục”!Xuyên nhanh, Hệ thống Nuông chiều nhục dục – Thanh Hoan H+, 1vs1, Cấm kỵ, Trâu già gặm cỏ non, Lolita, Tình thầy trò, Hiện đại, Cổ đại, Tu tiên, Huyền huyễn, Hoàn
ly châu trong lòng bàn tay